|
Bổn phận Của Con Cái
Khi chúng ta nhận thấy tầm quan trọng của việc làm theo Lời Chúa thì không có gì phải ngạc nhiên khi có một điều răn trong Kinh thánh dạy rằng: “Hỡi kẻ làm con cái hãy vâng phục cha mẹ mình.” Một trong những bài học giá trị nhất mà con trẻ cần học là tôn trọng thẩm quyền của người lớn.
Chúa Giê-xu, tấm gương tốt nhất cho chúng ta qua sự vâng lời Cha Thiên Thượng để đem sự cứu rỗi đến cho chúng ta. Con Trời luôn luôn làm điều đẹp lòng Đức Chúa Cha (Giăng 8:29), và Ngài đã học bài học vâng phục đầu tiên đối với Ma-ri và Giô-sép. (Luca 2:51)
Điều răn thứ năm trong mười điều răn được chép trong Xuất-ê-díp-tô-ký 20 là dành cho bậc làm con và đó là điều răn duy nhất có lời hứa kèm theo. Chúa Giê-xu lặp lại điều răn này trong Ma-thi-ơ 15:4 và sứ đồ Phao-lô cũng trích dẫn lời đó trong lời dạy của mình:
Hỡi kẻ làm con hãy vâng phục cha mẹ mình vì điều đó là phải lẽ. Hãy kính trọng cha mẹ ngươi là điều răn thứ nhất và có lời hứa cập theo: hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất.
(Ê-phê-sô 6:1-3)
Con cái bày tỏ lòng kính trọng đối với cha mẹ bằng cách vâng lời. Bất cứ khi nào người con trả lời cách vô lễ và không chịu làm theo lời dạy bảo, làm ngơ trước những lời khuyên của cha mẹ, hay nghịch lại khi bị sửa trị, nó đã vi phạm một trong mười điều răn.
Trong thời Cựu ước, không vâng lời cha mẹ bị xem là tội trọng nên phải bị giết chết. Chính quyền hủy bỏ hình phạt đó nên tình trạng vô luật pháp lan tràn đe dọa đến xã hội. Nếu tất cả con cái đều tôn kính và vâng phục cha mẹ thì rất ít trẻ nhỏ sẽ trở thành tội phạm và làm điều ác. Người con khôn ngoan sẽ chọn cách vâng lời cha mẹ và làm cho cha mẹ tự hào về mình.
Con trai khôn ngoan làm vui cha mình, nhưng đứa ngu muội gây buồn cho mẹ nó. (Châm ngôn 10:1)
Những đứa con không tôn trọng thẩm quyền của cha mẹ cũng sẽ không tôn trọng ai khác. Khi đứa trẻ chưa đến tuổi thành niên thì luật pháp của Đức Chúa Trời và xã hội giao cho cha mẹ thẩm quyền trên con cái. Nhưng ngay cả khi đã đến tuổi trưởng thành thì người con vẫn phải kính trọng cha mẹ.
Khi Chúa ban phước cho một gia đình có con, Ngài mong rằng bậc làm cha mẹ sẽ chăm sóc con mình. Người mẹ chịu nhiều đau đớn khi sinh con. Nhiều cha mẹ hi sinh những điều mình cần để chăm lo cho con. Chúa mong muốn cha mẹ dạy dỗ con bằng mọi khả năng của họ. Vì vậy, khi con cái vâng lời cha mẹ nó cũng sẽ vâng lời Chúa. Chúa phán với Áp-ra-ham:
“Ta đã chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các điều công bình và ngay thẳng; thế thì Đức Giê-hô-va sẽ làm cho ứng nghiệm các lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham. (Sáng 18:19)
Con cái mang ơn cha mẹ điều gì? Làm sao chúng có thể đền đáp được công ơn sinh thành? Yêu thương và kính trọng là cách tốt nhất để con cái bày tỏ lòng biết ơn đối với công lao đó. Cha mẹ đã trải qua biết bao những điều mà con của họ chưa đối diện. Đôi khi, cha mẹ hiểu những vấn đề của con cái hơn là chúng có thể suy tưởng, và cha mẹ có thể cho những lời khuyên quý giá. Con cái cần biết rằng luôn có người khôn ngoan và mạnh mẽ hơn mình trong gia đình.
Một số con cái không kính trọng cha mẹ vì họ nghèo và thiếu học thức. Có thể họ không biết cách ăn mặt hợp thời trang như những người khác, hay không biết thảo luận những vấn đề thế giới một cách am tường nhưng những bậc làm cha mẹ đó vì mong muốn cho con mình những điều tốt nhất nên không để dành lại điều gì cho chính họ. Họ đã dành tất cả tiền bạc, thời gian, sức lực cho con nên họ xứng đáng nhận được sự tôn trọng của con cái. Nhưng ai không kính trọng cha mẹ mình dù đó là nguyên nhân gì đi nữa thì họ không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn làm tổn thương chính mình. “Người nhân từ làm lành cho linh hồn mình, còn kẻ hung bạo xui khổ cực cho thịt mình.” (Châm ngôn 11:17).
Có hai lý do để kính trọng cha mẹ: thứ nhất, vì cớ vị trí của họ là người bảo vệ, dạy dỗ và chu cấp; và thứ hai, bởi vì tình yêu của họ, những gì tốt trong họ và những gì họ đã làm cho chúng ta. Tình yêu bao gồm tất cả những bổn phận mà chúng ta có với cha mẹ. Chúng ta không thể kính trọng cha mẹ nếu chúng ta không yêu thương họ hay không thể yêu thương họ nếu không kính trọng họ.
Con cái khi yêu thương cha mẹ sẽ muốn làm vui lòng cha mẹ. Đôi khi, chúng ta cảm thấy khó để vâng lời Chúa khi Ngài dạy chúng ta làm điều gì đó, nhưng chúng ta phải học tin cậy Chúa là Đấng khôn ngoan. Con cái cũng phải học tin rằng cha mẹ muốn điều tốt nhất cho mình vì Chúa đặt cha mẹ trên con cái. Chúa Giê-xu là gương tốt về sự vâng lời cha mẹ dù Ngài là Con Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-xu trở về Na-xa-rét và chịu lụy cha mẹ (Lu ca 2:51).
Giúp đỡ công việc nhà
Trong khi cha mẹ có trách nhiệm chu cấp cho con cái thì con cái vẫn có thể giúp đỡ cha mẹ trong công việc nhà. Đây là một trong những mặt quan trọng nhất trong việc dạy dỗ con cái- một dịp để giúp con cái thực hiện những công việc phù hợp với khả năng của chúng. Đôi khi, cha mẹ cho rằng tự họ làm một công việc vẫn dễ dàng và đỡ nhọc nhằn hơn là chỉ dẫn con cái làm việc đó. Nhưng thông thường, những đứa con ngỗ nghịch lại là những đứa con có quá nhiều thời gian rảnh rỗi và không được giao cho trách nhiệm công việc trong nhà. Trẻ nhỏ thường cần có nhiều thời gian để vui chơi, nhưng khi trẻ càng lớn, thời giờ cùng làm việc trong nhà phải được tăng lên.
Một người nếu đã làm việc trong gia đình sẽ dễ dàng gánh vác những trọng trách khi trưởng thành. Các bạn trẻ có việc làm bên ngoài có thể chia sẻ gánh nặng tài chánh cho gia đình. Một số em có thể tự mua sắm quần áo và đồ dùng học tập của mình. Đây là cách giúp giảm nhẹ gánh nặng tài chánh cho gia đình.
Chăm sóc cha mẹ già
Khi vì tuổi cao hay bệnh tật, cha mẹ không thể tự lo cho họ được nữa thì con cái có trách nhiệm chăm sóc cho cha mẹ. Dù nuôi dưỡng cha mẹ ngay trong chính nhà mình hay bằng một cách nào khác, con cái cần bày tỏ tình yêu của mình bằng việc thực hiện trách nhiệm này. Chúa Giê-xu ngay cả khi đã bị treo trên cây gỗ vẫn nhớ đến mẹ mình và nhờ sứ đồ Giăng chăm sóc bà:
Đức Chúa Giê-xu thấy mẹ mình và môn đồ Ngài yêu đứng gần Người, thì nói cùng mẹ rằng: hỡi đàn bà kia, đó là con của ngươi! Đoạn Ngài lại phán cùng người môn đồ rằng: Đó là mẹ ngươi! Bắt đầu từ bấy giờ môn đồ đó rước người về nhà mình. (Giăng 19:26, 27).
|