Hàng năm, cứ vào những ngày cuối năm dương lịch, mọi người trên thế giới đều hân hoan hướng về đại lễ Giáng Sinh. Không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, ngôn ngữ, giai cấp, màu sắc hoặc chính trị. Mọi người quan tâm đến lễ Giáng Sinh, xem như một sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử nhân loại.
Nguyên nhân nào đã khiến lịch sử nhân loại, ghi khắc lại biến cố lịch sử đó? Vì sao nhân loại lại đặt cho một sự kiện bình thường, của hài nhi mang tên Giê-xu vào một địa vị cao quý nhất và một ý nghĩa thật trọng đại? Xin thưa, vì đêm Giáng Sinh ấy đã mở ra một “kỷ nguyên mới” cho loài người: Kỷ Nguyên của Tình Thương ! Kể từ đêm ấy, cả nhân loại qua các thời đại, đã chọn ngày Chúa ra đời, làm một cái mốc Lịch Sử của Tình Thương để tính ngày giờ năm tháng (Công Nguyên AD – Anno Domini, năm của Chúa). Bởi thế, năm nay là năm kỷ niệm Giáng sinh lần thứ 2009. Dầu chúng ta chấp nhận hay từ khước, tất cả các ngày sinh nhật của chúng ta, đều nằm trong Anno Domini (AD) nghĩa là năm của Chúa.
Ðại lễ Giáng Sinh, là ngày trọng đại kỷ niệm Con Trời đến với con người, chung sống với thế nhân, để yêu thương và đưa con người tội lỗi trở về với Thượng Đế. Khi nhân loại chìm đắm trong tội lỗi, chối bỏ Thượng Đế và thờ những tà thần riêng tư của mình. Đức Khổng Phu Tử có câu: “Đạo chi đại nguyên, xuất ư Thiên.” có nghĩa là Đạo thật xuất phát từ Trời. Trời đây là Thượng Đế. Trong Thánh Kinh Thượng Đế phán: ”Chẳng có Thượng Đế nào tạo thành trước Ta và cũng chẳng có sau Ta nữa. Ấy chính Ta, chính Ta là Thượng Đế, ngoài Ta không có Cứu Chúa nào khác.” Nhưng nhân loại, lại chối bỏ Đấng Tạo Hóa mình, xa cách Ngài, để rồi mất sự sống đời đời. “Tạ ơn Thượng Đế, vì lòng yêu thương thế gian, nên Ngài đã ban con độc sanh của Ngài, là Cứu Chúa Giê-xu đến thế gian, hầu cho hễ ai tin Ngài, thì được sự sống đời đời.” Chỉ tin và thờ phượng Ngài. Chúa phán rằng: “Dầu tội chúng ta đỏ như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết, dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” Chúa sẽ tha hết mọi vi phạm của chúng ta.
Thưa quý vị, Chúa Giê-xu giáng sinh bao hàm nhiều ý nghĩa. Với nhân loại, đây là thời điểm EMMANUEN nghĩa là Thượng Đế đến cùng sống với con người , bên cạnh con người, yêu thương và chết chuộc tội cho mọi nhân loại. Ngài ban cho chúng ta sự sống vĩnh cửu. Sự sống vĩnh cửu đó, là món quà mà Ngài ban cho chúng ta, khi chúng ta tiếp nhận Chúa Cứu Thế làm Cứu Chúa của mình.
Chúa đến, để mời quý vị vào một kinh nghiệm sống đổi mới. Xin hãy đọc những bài làm chứng trong trang kế, về những câu chuyện của những người đã gặp được Chúa, họ đã nhận được niềm vui, sự bình an và phước hạnh từ Đấng Cứu Thế Giê-xu. Ước mong quý vị gặp được Thiên Chúa và mời Ngài giáng sanh vào trong lòng của quý vị. Ông bà chúng ta có câu:“Thuận Thiên dã tồn, nghịch Thiên dã vong.” Chỉ có một Thượng Đế và chỉ có một đáp số. Mong quý vì tìm hiểu ý nghĩa thật của ngày Giáng Sinh.
Nguyện xin Chúa Cứu Thế ban niềm vui và phước hạnh trên quý vị và gia đình trong suốt mùa Giáng Sinh này và một Năm Mới được an lành, hạnh phúc.
Mục sư Đặng Ngọc Thiên-Ân
Dâng Chúa
Hội Thánh College Avenue
Giáng Sinh lần nữa lại về.
Trong ơn phước Chúa
thật là phủ phê.
Mọi tấm lòng thật hân hoan.
Chào đón Cứu Chúa giáng trần.
Chúng con cùng kính
dâng lên Chúa.
Hội Thánh College Avenue.
Hội thánh con tuy nhỏ,
Nhân số lại khiêm nhường.
Nhưng trên dưới một lòng,
Biết yêu thương và tha thứ.
Con dân Chúa quyết tâm giữ,
Mười điều Chúa dạy răn.
Sống thật tốt thật năng,
Bước theo chân Cứu Chúa.
Thanh thiếu niên tuy tuổi nhỏ,
Nhưng vẫn quyết giữ lòng son.
Lo việc nhà Chúa chu toàn,
Rao phúc âm cứu rỗi.
Lão ông cũng như lão bà,
Tuy tuổi đã cao,
Nhưng lòng vẫn không nao,
Từng bước trung tín theo Chúa.
Cầu xin Cha từ ái
Tiếp tục ban phước Thiên
Để chúng con rao truyền
Tình yêu Cha Thượng Thiên.
Bà Chơn Võ
Sinh Hoạt Trong Tuần
Chúa Nhật
►10:30am – 11:00am
Cầu Nguyện
►11:00am – 12:00pm
Trường Chúa Nhật
►12:45pm – 2:00pm
Lễ Thờ Phượng
► Thông công
Thứ Sáu: 7:00pm – 10:00pm
►Thờ Phượng Tiếng Anh
►Sinh hoạt Thanh Thiếu Niên
►Huấn Luyện
►Thông Công
Trang 2
Mừng Chúa Giáng Sinh
BÀI LÀM CHỨNG CỦA BÀ TRẦN THỊ NGUYỆT
ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG
Canada 12/10/2009
Tôi tên là Trần Thị Nguyệt, năm nay được 70 tuổi, xin làm chứng lại ơn thương xót, quyền năng và phép lạ của Chúa thi thố và biến đổi đời sống của tôi.
Vào tháng 07/2005 tôi được người con trai duy nhất bảo lãnh qua Canada để đoàn tựu gia đình. Tôi rất vui mừng và hạnh phúc, vì được sum hợp với con sau bao năm xa cách. Con trai tôi đã kết hôn với một người có đạo Chúa, vì thế tôi cũng đi theo gia đình của con đến nhà thờ, nhưng tôi chẳng hiểu biết gì về Chúa cả. Trong tám tháng ở chung với con trai và con dâu, tôi nhận thấy nổi vui mừng và hạnh phúc của tôi ngày càng đổi thành nổi đau, gánh nặng và buồn tủi. Mặc dầu, tôi cố gắng ăn ở, cư xử cho phải lẽ với con dâu. Tôi yêu thương và giúp đở các con những gì tôi có thể làm được. Nhưng con dâu tôi chẳng cảm động chút nào. Tình cảm mẹ con chúng tôi ngày càng xa cách đến mức trầm trọng. Vì sợ con tôi mất hạnh phúc và khó xử, cho nên tôi quyết định trở về Việt Nam vào tháng 03 năm 2006.
Về Việt Nam, tôi phải xin gia đình người em gái giúp tôi tạm trú, mặc dầu cuộc sống của em tôi cũng chẳng khá giả gì. Trong thời gian này, cuộc sống của tôi rất vất vả và khổ cực.
Tôi đã già, không làm gì ra tiền để nuôi bản thân, lại thêm bệnh hoạn, nên tôi thấy cuộc sống của mình thật vô nghĩa và trống trải. Mỗi ngày tôi sống trong cô đơn, nhớ con cháu và nặng nề. Một hôm, tôi đi xe bus để gặp bác sĩ khám bệnh, vì đông người chen lấn, nên tôi đã bị té gãy tay, phải băng bột trong suốt một thời gian dài. Không tìm ra được một sự giúp đở nào khác, nên tôi quyết định cầu cứu với con trai tôi. Đáng buồn thay, vợ chồng con tôi không có một lời an ủi hỏi thăm, mà chỉ có những lời nghi ngờ, vô tình, làm đau lòng tôi. Trong lúc đau buồn quá đỗi, tôi than thở cho số phận, tôi trách móc Thượng Đế, thậm chí tôi oán hận cả cái tôn giáo mà con dâu tôi đang tôn thờ. Thấy mình đã đi đến đường cùng, không còn một lối thoát nào dành cho tôi cả, tôi quyết định chấm dứt cuộc đời đau khổ của mình.
Một buổi sáng, vào tháng 10 năm 2008 tôi âm thầm đi ra bến xe đò. Đầu óc tôi bất an, không suy nghĩ được gì khi chân tôi bước lên chiếc xe đò đi Nha Trang. Đến Nha Trang, tôi kiếm một nhà trọ rẻ tiền chỉ dành cho những người đi buôn ở tạm, với một chiếc ghế bố duy nhất, được đặt trong một góc phòng. Sau đó, tôi quyết định viết ba lá thư để lại. Một lá thư cho chính quyền địa phương, để họ đừng làm khó dễ người chủ phòng về hành động của tôi. Lá thư thứ hai, tôi viết cho gia đình em của tôi, nhờ em tôi đem tro của tôi ra đổ nơi biển cả. Lá thư cuối cùng, tôi viết cho con trai duy nhất của tôi. Bao nhiêu nước mắt, nhớ nhung và tình yêu của tôi tuôn đổ trên lá thư này cho con tôi. Tôi mong ước con tôi hiểu được tấm lòng của tôi. Từ khi nhà tôi qua đời, bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc và cuộc sống của tôi hướng về con tôi. Tôi
yêu con vô cùng! Tôi sẵn sàng tha thứ cho con tôi, và mong con tôi được nhiều hạnh phúc khi tôi không còn nữa. Viết thư xong, tôi uống 20 viên thuốc ngủ để giải thoát cuộc sống tuyệt vọng của mình. Nằm trên ghế bố, trong căn phòng trống trải, từ từ tôi không còn biết gì nữa.
Trong bàn tay yêu thương của Chúa, Ngài có cách để cứu tôi. Bổng nhiên, công an thành phố có cuộc khám xét phòng bất thường, không ai biết trước. Khi đến phòng tôi, thấy tôi nằm bất động trên ghế bố, sôi bọt trên miệng, họ bèn đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu. Tôi đã hôn mê trong bệnh viện hai ngày liền. Trong lúc ấy, Cha Thiên Thượng đang bồng ẵm, xoa dịu và mở một cánh cửa mới để biến đổi cuộc đời của tôi.
Một người bạn của tôi ở tại Mỹ, bà Võ Thành Chơn, được tin tôi tự tử và còn đang bị hôn mê, bà rất đau lòng, tuôn tràn nước mắt và cầu nguyện xin Chúa cứu tôi. Bà đã bày tỏ câu chuyện của tôi cho ông bà mục sư Đặng Ngọc Thiên Ân và các tín hữu hội thánh College Avenue, nơi bà đang đi thờ phượng, xin mọi người cầu nguyện đặc biệt cho tôi.
Sau hai ngày tôi tỉnh lại và trở về nhà em của tôi. Tâm trạng của tôi chẳng có gì khá hơn trước. Tôi vẫn tuyệt vọng và muốn tiếp tục đi tìm cái chết để được sự bình an lâu dài. Vài ngày sau đó, tôi được bà Chơn nhắn tin đến gặp ông mục sư Đặng Ngọc Thiên Ân, nhân dịp ông đi truyền giáo ở VN, để nhận một số quà của các con cái Chúa giúp đở cho tôi. Tôi chuẩn bị đem theo những giấy tờ di trú ở Canada để đến gặp mục sư, mặc dầu tôi không biết để làm gì, vì ông chỉ là một mục sư, đâu phải người làm trong sở di trú!
Cám ơn Chúa về chương trình kỳ diệu của Ngài, Ngài yêu thương và muốn cứu tôi từ nơi tận cùng nhất của cuộc đời tôi. Ngài đã gởi mục sư Thiên Ân đến xoa dịu nổi đau đớn của tôi. Ông đã an ủi, giải bày về tình yêu và sự cứu rỗi của Thượng Đế cho tôi. Tôi đã khóc nức nở như một đứa trẻ đang bị tổn thương. Hai chân của tôi run rẩy, muốn quỵ xuống trước tình yêu và sự hiện diện của Đấng đang yêu thương tôi. Ôi, tôi thấy lòng mình được nhẹ nhàng, thảnh thơi. Tôi tràn ngập niềm vui và hy vọng trong cánh tay của Cha Từ Ái. Trước đây vài ngày, Ngài đã cứu mạng sống của tôi, rồi giờ đây Ngài cứu cả linh hồn tôi. Tôi rất xúc động và biết ơn Chúa vô cùng.
Sau khi xem giấy tờ tôi mang theo, mục sư Ân nói: “nhờ Chúa, bà sẽ trở lại Canada.” Mục sư khuyên tôi nên đến tòa đại sứ Canada để trình bày về hoàn cảnh của tôi. Mặc dầu, trong đầu óc của tôi biết chắc rằng, tôi không thể trở lại Canada được, vì tôi đã rời Canada hơn 32 tháng. Lúc ra đi, tôi không hề xin giấy phép để trở lại. Một người không có quốc tịch như tôi, chỉ được phép rời khỏi Canada dưới 6 tháng. Mọi người, mọi cơ quan sở di trú đều cho biết trường hợp của tôi là vô vọng để trở lại Canada. Nhưng, tôi vẫn muốn đặt niềm tin và hy vọng vào Đấng mà tôi mới tiếp nhận.
Ngày tôi gặp mục sư Ân là ngày 01 tháng 11 năm 2008. Hôm sau, ngày 02 tháng 11 năm 2008 tôi đến tòa đại sứ Canada để xin giấy phép được trở lại. Tôi đi với đức tin đơn sơ, nhỏ bé và Chúa đã làm việc còn lại cho tôi. Khi
Xem tiếp trang 5
Trang 3
BÀI LÀM CHỨNG CỦA ÔNG LƯU HỮU HÙNG
Fort Worth 12/12/2009
Như bao nhiêu sĩ quan trong thời chính phủ Cộng Hòa, biến cố năm 1975 đã thay đổi cuộc đời của tôi!
Ngày 5 tháng 5 năm 1975 tôi đau buồn chia tay với người vợ thân thương và đứa con gái non dại, mới chập chững lên ba của tôi, để đi cải tạo gần sáu năm trường.
Trong tù cải tạo, cuộc sống của tôi dường như chỉ toàn màu đen bao phủ. Đói rét, lạnh buốt cắn xé thân thể gầy mòn, vì những lần đi lao động khổ cực. Cộng thêm nổi nhớ vợ con, đã làm tiêu hao nghị lực, tinh thần của tôi. Nhưng tôi vẫn cố gắng phấn đấu, mong có một ngày được trở về sum hợp với gia đình, gặp mặt vợ con, để thỏa lòng nhớ thương. Những tư tưởng ấy, đã giúp tôi có được một ý chí mãnh liệt để tiếp tục sống.
Ngày qua ngày, nhìn những bạn tù được thân nhân đến thăm, nhưng riêng tôi cô đơn không một người đến thăm viếng, cũng không thư từ thăm hỏi. Một ngày nọ, sau 18 tháng đi cải tạo, tôi được tin bạn bè, hàng xóm cho biết vợ tôi đã bán nhà của chúng tôi, bồng con ra đi, không một lời giả từ! Lòng tôi tan nát, chua xót cho thân phận hẩm hiu của mình. Những người bạn tù thương cảm cho tôi. Họ an ủi, nâng đở tôi sống lê lết, cho đến ngày tôi được trả tự do.
Ngày 02 tháng 10 năm 1980, tôi trở về quê nơi tôi từng sinh sống. Trong người tôi không có tiền bạc, không nhà cửa. Tôi tìm một tấm vải, làm một cái chồi dưới gốc cây cốc để che nắng, sống tạm trong 10 tháng dài. Khi có những cơn mưa đổ xuống, tôi chạy vào núp dưới mái hiên nhà hàng xóm, cho đến khi mưa
tạnh. Trong thời gian này, tôi làm mướn lặt vặt để sinh sống. Sau nhiều tháng tôi dành dụm, chắt chiu và làm được một căn nhà lá nhỏ. Tôi gặp người vợ bây giờ cũng trong thời gian này. Tôi cố gắng làm đủ mọi việc để
kiếm tiền, nhưng cuộc sống của tôi cũng chẳng khá hơn.
Tháng 10 năm 2006, tôi được chính phủ Hoa Kỳ cứu xét giấy tờ, làm bảo lãnh đi Mỹ theo diện HO, vì tôi là tù nhân chiến tranh. Gần ba năm chờ đợi, tôi đi làm mướn nhiều chổ, kiếm tiền để làm lộ phí, đi lên thành phố để làm hồ sơ. Những lần đi như vậy, tôi chỉ có đủ tiền để chi phí cho di chuyển và làm thủ tục. Mỗi ngày tôi chỉ sống với một khúc bánh mì, uống nước công cộng và ngủ ké với các thân nhân đi nuôi bệnh ở nhà thương.
Cho đến ngày 12 tháng 08 năm 2009, lúc 12:00 giờ khuya, tôi rời Việt Nam với hành trang chỉ vỏn vẹn có một bộ đồ và đôi dép mang trên người. Tôi ra đi một mình, không một người tiễn đưa, tôi đi với tâm trạng buồn vui lẫn lộn. Tôi đi, hầu mong tìm một phương cách, một cuộc sống tốt đẹp hơn, để giúp vợ tôi chữa bệnh ở quê nhà (vì bệnh hoạn, vợ tôi muốn được ở lại VN). Tôi đến phi trường DFW gần 12:00 giờ đêm, một bà Mỹ ra dấu bảo tôi đi theo, bà chở tôi đến một căn chung cư, nói vài câu tôi không hiểu, rồi từ giả tôi. Khi còn lại một mình, tôi nhìn quanh trong nơi ở mới của mình. Thấy có một chiếc giường nhỏ, một cái ghế dài và vài khoanh bánh mì trong tủ lạnh. Tuy mệt nhừ vì chuyến hành trình dài, tôi vẫn không sao chợp mắt được. Cô đơn và lạc lõng bao trùm tôi! Tôi không biết
tương lai của mình sẽ ra sao??? Hai ngày tiếp theo, bà Mỹ lại đến chở tôi đi làm giấy tờ, rồi chở tôi về. Tôi nhìn chung quanh những người ở gần tôi, họ đều là những người ngoại quốc, không một ai có cùng ngôn ngữ với tôi, không một ai hiểu tôi và tôi cũng chẳng hiểu được họ! Tôi bị căng thẳng và chán chường! Hai ngày liên tục tôi không ăn, không ngủ được. Đến ngày thứ ba ở Mỹ, tôi không còn tha thiết với cuộc sống mới này nữa. Ý nghĩ đi tìm cái chết cứ thôi thúc trong đầu óc tôi. Cuối cùng, tôi quyết định nhảy từ trên lầu xuống để kết thúc cuộc đời vô nghĩa của mình! Khi nhìn xuống, thấy nơi tôi đang đứng không đủ cao để chết. Tôi đi vào nhà tìm một cách chết hữu hiệu hơn. Vừa lúc ấy, bà Mỹ của hội tị nạn lại đến gõ cửa. Khi tôi mở cửa, bà đưa điện thoại và bảo tôi nghe. Bên đầu dây kia là giọng nói của một người VN, ông hẹn sáng hôm sau sẽ đến gặp tôi. Khoảng 9:00 giờ sáng hôm sau, tôi nhìn thấy có hai người đàn ông, ăn mặc chỉnh tề đến. Họ tự giới thiệu là mục sư Ân và ông Chơn. Chào hỏi vài câu, họ bèn dẫn tôi đi ăn phở. Sau đó, hai ông chở tôi đến hội thánh College Avenue để giúp làm y tế. Ngày chủ nhật đầu tiên ở Mỹ, tôi được đến nhà thờ tham dự buổi nhóm. Tôi thấy tinh thần nhẹ nhàng hơn đôi chút, nhưng vẫn thấy cô đơn và muốn trở về VN.
Trong nhiều đêm liên tiếp, tôi ngồi trên chiếc ghế đơn độc, lẩm bẩm cầu nguyện hằng giờ. Tôi cầu xin Thượng Đế cứu tôi! Xin Ngài giúp tôi có năng lực, để chống lại ý nghĩ tự tử. Những tuần lễ kế tiếp, tôi chờ đợi để được trở lại với hội thánh. Tôi cảm nhận, đây là một đại gia đình thiêng liêng. Tôi ngạc nhiên khi thấy mọi người đều vui vẽ, yêu thương và gắn bó
với nhau. Không ai phân biệt sang hèn, giai cấp. Tinh thần cao quý này đã thu hút tôi. Tôi muốn tìm hiểu Đấng mà họ đang thờ phượng!
Sau một tháng tìm hiểu về Chúa, Ngài đã bắt phục tôi. Cảm tạ ân điển của Chúa đã cứu vớt tôi. Ngài dẫn dắt tôi đến với Ngài, qua tình thương của các con cái Chúa tại hội thánh College Avenue. Hiện nay, tôi đã tìm được chân lý của cuộc sống. Ánh sáng Thiên Thượng đã chiếu sáng vào cuộc đời tăm tối, tuyệt vọng của tôi. Giờ đây, tôi đã trở thành một con cái Chúa. Đời sống mới của tôi đầy sự vui mừng và ơn phước. Tôi khao khát được đi học kinh thánh và nhóm thờ phượng hằng tuần. Tôi nguyện dâng cuộc đời còn lại của tôi cho Chúa Yêu Thương. Nguyện xin câu chuyện cuộc đời của tôi, là bài làm chứng sống, cho những ai đang muốn thay đổi cuộc đời tuyệt vong của mình.
Trong Ân Điển của Chúa Cứu Thế
Lưu Hữu Hùng
‘Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người! “
"Glory to God in the highest, and on earth peace to men on
Trang 4
THE PURPOSE OF CHRISTMAS
To every thing there is a season, and a time to every purpose under the heaven.
Ecclesiasters 3:1
It’s the largest celebration around the world each year. Other holidays get a single day, but Christmas is emphasized for an entire month, one twelfth of every year. During the Christmas season, billions of people set aside their normal routines to decorate their homes, send out greeting cards, buy gifts, go to Christmas parties, attend church services, sing Christmas songs, watch Christmas TV specials, and travel long distances to be with their families. Christmas sights and sounds fill the air eve-rywhere. There are stores, and even careers, that are exclusively dedicated to preparing for and celebrating this holiday. When Christmas comes, you can’t miss it. It’s everywhere.
If you stop to think about it, it is astounding that the simple, unassuming birth of a peasant boy born two thousand years ago in the Middle East has caused such commotion his birthday even causes traffic jams today in places like New York City, To-kyo, and Rio de Janeiro.
You may have never realized that every time you check your calendar or refer to a date or write one down, you are using Jesus Christ as your reference point. Becasuse of Jesus, history is divided into BC (before Christ) and AD (Anno Domini, in the year of the Lord). Every other event in history and every event on your calendar today is dated by how many days and years it has been since Jesus Christ ap-peared on earth.
Even your birthday is dated by his birthday.
The night Jesus Christ was born in Bethlehem, a small group of poor shepherds was quietly tending their flocks of sheep in a nearby field. Looking up at the stars, nothing seemed any differ-ent from a thousand other nights. But what was about to happen would transform not only the shepherds’ lives but billions of other lives as well. The world would never be the same. Sud-denly a bright light lit up the sky, and an angle from God appeared above them and began speaking to them. It seemed unbelievable and scared them.
The Bible gives us the origi-nal Christmas story:
And there were shepherds living out in the fields nearby, keeping watch over their flocks at night. 9An angel of the Lord appeared to them, and the glory of the Lord shone around them, and they were terrified. 10But the angel said to them, "Do not be afraid. I bring you good news of great joy that will be for all the people. 11Today in the town of David a Savior has been born to you; he is Christ[a] the Lord. 12This will be a sign to you: You will find a baby wrapped in cloths and lying in a manger." 13Suddenly a great company of the heavenly host appeared with the angel, praising God and saying, 14"Glory to God in the highest, and on earth peace to men on whom his favor rests."
The angel said that Christmas would bring “great joy...for all the people.” Really? For many people, getting ready for Christ-mas seems more of a hassle than a source of happiness. It is a source of stress. They feel pres-sure, not pleasure, when it comes to Christmas. It’s a duty, not a delight. They endure Christmas rather than enjoy it.
There are many possible reasons you might feel uneasy or lonely or even depressed during the Christmas season. You may dread spending time
with oddball relatives. Maybe relationships are strained and uncomfortable in your family. Maybe you don’t have anyone to be with this Christmas. Christmas may re-mind you of losses or hurts or how things have changed. You may have a religious background that doesn’t include Christmas, or you may have no faith at all; watching others celebrate may make you feel uneasy. Maybe you’ve just exhausted and worn out from all that’s happened in your life this past year. This Christmas, God cares deeply about how you feel, and so do I. It’s why I have written this mes-sage.
Regardless of your background, religion, problems, or circumstances, Christmas really is the best news you could get. Beneath all the visible sights and sounds of Christmas are some simple yet profound truths that can transform your life for the better here on earth and for forever in eternity. Right now there’s nothing more important for you to understand than the implications of Christ-mas for your life. If you slow down for a few minutes, take the time to read this brief mes-sage, and pause to consider the purpose of Christmas, you can receive and enjoy the best Christmas gift you’ll ever be given. It is God’s Christmas gift to you.
God’s Christmas gift to you has three qualities that make it unique. First, it is the most ex-pensive gift you’ll ever receive. It’s priceless. Jesus paid for it with his life.
Second, it’s the only gift you’ll ever receive that will last for-ever. Finally, it is an ex-tremely prac-tical gift one you’ll use every day for the rest of your life. Interested?
It is no accident that you are reading this message. God planned your birth, and before you were even born, he knew this moment was coming. In fact, it may be that all your whole life up to this moment has been preparing you to re-ceive God’s Christmas gift to you.
On the first Christmas night, the angel announced three pur-poses for the birth of Jesus.
Rick Warren
____________________
CHÚA GIÁNG TRẦN
Nghìn năm trước
trong đêm đông lạnh giá.
Chúa lìa
ngôi cao
xuống thế làm người.
Trong hài nhi bé nhỏ
Chúa ra đời.
Nơi máng cỏ,
trong hang đá quạnh hiu.
Sưởi cho Chúa,
bằng hơi chiên lửa nhỏ.
Cùng mảnh khăn,
nghèo khó mẹ Mary.
Với tấm lòng hoan hỉ,
đón hài nhi.
Cùng ánh mắt,
vui mừng cha Josep.
Bỗng phút chốc,
tiếng thiên binh rộn rã.
Hát tôn vinh,
Chúa Cứu Thế ra đời.
Vì Cứu Tinh nhân loại,
đến đây rồi.
Cứu nhân loại,
có tôi và anh đó.
Anh có biết,
rừng xanh bao nhiêu lá?
Bao nhiêu lá,
tình Chúa bấy nhiêu tình.
Yêu con người,
hơn yêu cả chính mình!
Lìa ngôi báu,
Chúa quên mình,
xuống thế,
chuộc tôi chúng sinh.
Bà Chơn Võ
Trang 5
BÀI LÀM CHỨNG CỦA BÀ TRẦN THỊ NGUYỆT (tiếp theo)
xem qua thủ tục, hồ sơ của tôi, nguời nhân viên ở tòa lãnh sự nhẹ nhàng bảo tôi, hãy đi mua vé máy bay để trở lại Canada đi. Tôi không thể tưởng tượng nổi những gì tôi đã nghe, đầu óc tôi mơ hồ. Tôi bước đi thẩn thờ trong niềm vui khôn xiết. Về đến nhà, tôi vội báo tin cho bạn của tôi là bà Chơn. Bà là người bạn, người thân duy nhất mà tôi quen biết ở nước ngoài (ngoài trừ con của tôi). Bà rất xúc động, luôn lời tạ ơn Chúa đã cứu tôi. Bà đã cổ động các tín hữu tại hội thánh College Avenue, các vị mục sư, các tín hữu xa gần mà bà quen biết để giúp tôi tiền vé máy bay. Thậm chí, bà còn kiếm người đón rước tôi tại phi trường, kiếm người cho tôi tạm trú ở Canada. Tình yêu thương của Chúa đã thể hiện qua đời sống và lòng tốt của bà. Tôi luôn biết ơn Chúa về người bạn đáng quý này của tôi.
Tôi mua được vé máy bay ngày 18 tháng 11 năm 2008, và rời khỏi VN ngày 23 tháng 11 năm 2008 lúc 11:00 giờ sáng. Bước lên máy bay mà lòng tôi đầy bối rối và lo lắng. Tôi như đang đi trên một con thuyền mà không biết mình đi được đến bến hay không? Tôi bị lạc lỏng tại phi trường chuyển tiếp, gặp được một người thanh niên tin` Chúa tốt bụng. Cậu đã giúp tôi trong thời gian tôi chờ đợi ở phi trường này, hướng dẫn tôi những điều nên làm khi đến phi trường Canada. Đến phi trường Toronto, tôi cố ý tìm người thanh niên tốt bụng để nhờ thông dịch cho tôi, nhưng cậu ta đã biến mất. Lúc này, tôi chỉ hoàn toàn nương dựa vào Chúa, vừa bước đi tôi vừa lẩm bẩm cầu nguyện với Ngài không thôi. “Xin Chúa giúp con, vì con quá sợ hãi và lo lắng nơi chặng đường cuối này. Xin che chở, bảo vệ con!” Tôi cứ lập đi lập lại. Hai chân tôi không còn cảm giác, vì tôi quá lạnh. Gặ
một cô hải quan, người Ấn Độ, cô nói những gì mà tôi không hiểu. Tôi chỉ đưa cô vé máy bay và passport của tôi. Tôi không dám đưa cô giấy visa, vì sợ cô không cho tôi vào Canada. Cô hỏi tôi vài câu nhưng thấy tôi không hiểu gì, nên cô chỉ tay bảo tôi đi qua cửa hải quan.
Do sự sắp đặt của bà Chơn, một gia đình con cái Chúa đến đón rước tôi vào lúc 11:00 giờ tối. Trên tay cô vợ cầm sẵn một cái áo lạnh dày mùa đông, khi thấy tên tôi trên bảng trước ngực, cô đã khoác áo lên người tôi. Sự ấm cúng từ tình thương của đôi vợ chồng này, người mà tôi không hề quen biết, tràn ngập vào thân thể lạnh buốt của tôi. Tâm hồn tôi không còn cô đơn, lạnh lẽo nữa, nhưng chan chứa đầy tình thương, niềm vui và phước hạnh vô bờ bến từ Cha Thiên Thượng.
Hiện nay, cuộc sống của tôi đã ổn định. Tôi được các con
cái Chúa tại hội thánh Canada giúp đở. Tôi được hưởng phúc lợi về tiền bạc và sức khỏe cho người cao niên từ chính phủ Canada.
Sau một tháng đến Canada, tôi đã nhận lễ báp tem. Hằng tuần, tôi trung tín đi học kinh thánh và nhóm thờ phượng. Mỗi lần có cơ hội, tôi đều mạnh dạn làm chứng lại phép lạ mà Chúa đã làm trên tôi.
Tôi chân thành cám ơn ông bà mục sư Đặng Ngọc Thiên Ân, ông bà Võ Thành Chơn, quý mục sư, quý ân nhân con cái Chúa đã cầu nguyện và giúp đở tôi. Tôi nguyện dâng cuộc đời còn lại của tôi cho Chúa. Xin Ngài xử dụng tôi, hầu đem nhiều người tuyệt vọng, đau khổ trở lại cùng Đấng Cứu Thế và tìm được ý nghĩa của cuộc sống.
Bà Trần Thị Nguyệt
Toàn thể con dân Chúa tại Hội Thánh Tin Lành Báp-tít College Avenue.
Xin kính chúc quý vị một Mùa Giáng Sinh Vui Vẽ
và Năm Mới tràn đầy Ơn Phước Chúa.